Em đi bơi thuyền trên phố Đại La

Share

Chuyện phiếm

“Em đi bơi thuyền trên phố Đại La …

xung quanh nước ngập

tận đến lưng nhà …”

Thằng Bảy xe ôm thích chí vỗ tay hát theo :

“Ngày mưa  mà vẫn ngập

 phố trông như sông

ngày mai trời mưa lại…

nước lên mênh mông,

các bạn em rủ nhau ra đây đua thuyền

Vui quá là vui … ngày mai em lại ra đây em bơi…”

Gã Ký‎ Quèn cười cười :

“ Cứ chê Hà…lội, mưa vậy thì phố Sàigòn cũng biến thành sông…”

Ông Tư Gà nướng ca cẩm :

“ Con mẹ nó…tao nghe Nhật bổn nó đổ vào cống Hànội bao tiền sao vẫn ngập ?”

Gã Ký Quèn cười đểu :

“ Các đồng chí ấy đớp mẹ nó hết rồi.  Dự án thoát nước Hà nội với tổng kinh phí 2 tỷ USD vay ODA bắt đầu làm từ 1998. Theo kế hoạch sau 15 năm tức 2013, Hà nội sẽ chịu được mưa tới 310 mm vậy mà mấy ngày rồi mưa mới 145 mm cụ Rùa đã bơi một mạch từ hồ Hoàn Kiếm tọt xuống lăng bác Hồ rồi…”.

Ông đại tá hưu đập bàn quát :

“ Thằng Ký Quèn nói láo, cụ Rùa nào bơi được tới lăng bác Hồ ?”

Cô Phượng cave cười rinh rích

| “Anh Ky Quèn yên trí,  xây dựng lăng Bác tính toán cả rồi, vỡ đập thủy điện Hòa Bình, cả Hànội chìm trong nước lăng Bác vẫn không sao cả …”

Chị Gái hủ tíu chợt lên tiếng :

“ Í mèn ôi…lại tiêm văcxin chết trẻ sơ sinh nữa kìa…”

Hóa ra tivi vừa đưa tin sản phụ Bùi Thị Linh –  huyện Đồng Phú, tỉnh Bình Phước – sinh con gái tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Phước đã tử vong bất thường ngày 7-8 sau khi bé sơ sinh được tiêm một mũi văcxin .

Ông Tư Gà nướng càm ràm :

“ Con mẹ cái Bộ y tế này, tiêm vắcxin chết hơn hai chục trẻ sơ sinh rồi mà không có biện pháp ngăn chặn ?”

Gã K‎ý Quèn lắc đầu :

“ Chưa kinh hoàng bằng vụ “nhân bản” Khoa Xét nghiệm Bệnh viện Hoài Đức (Hà Nội) kìa…”

Bà Năm củ cải thắc mắc :

“ Nhân bản là sao ?”

Gã Ký Quèn giải thích :

“ Giả tỷ quán chị Gái này có 30 khách đi xét nghiệm máu. Nhưng nó chỉ xét nghiệm cô Phượng cave rồi lấy kết quả dùng chung cho cả mọi người. Bởi vậy kết quả xét nghiệm bệnh nhân 83 tuổi trùng khớp với bệnh nhân 22 tuổi, bệnh nhân 92 tuổi trùng với bệnh nhân 3 tháng tuổi … Cứ như vậy nó “nhân bản” lên tới 2000 bệnh nhân…”

Chị Gái hủ tíu kêu to :

“Thất đức…thất đức…tụi nó coi máu người khác gì tiết canh vịt…thiên lôi đâu không đánh chết hết tụi nó đi.”

Cô Phượng cave bức xúc :

“ Sao không chất vấn con mẹ Tiến ruồi ? Anh Ký‎ Quèn là nhà báo  phỏng vấn mụ ta đi !”

Gã Ký‎ Quèn cười cùng cục :

“ Phỏng  vấn cái mẹ gì ? Nước đổ đầu vịt. Giờ có hỏi thưa bà Bộ trưởng bà còn nhớ ông Hypocrate là ai không…”

Thằng Bảy xe ôm cười sằng sặc :

“ I trời…hỏi ông Mác, ông Lênin thì bả biết, chớ cái ông …”bô-cát” này bả biết là ai ?”

Gã Ký Quèn cao giọng :

“ Ông Hypocrate là thày thuốc thời cổ đại có lời thề còn dùng tới ngày nay :”Tôi suốt đời hành nghề trong sự vô tư và thân thiết.”

Cô Phượng cave cười ré :

“ Í trời…thày thuốc bây giờ mà vô tư và thân thiết thì sập cha nó cái bệnh viện chợ Rẫy…”

Ông Tư Gà nướng càm ràm :

“ Hỏi chi hỏi khó vậy. Thôi cứ hỏi bả có biết Hải thượng Lãn ông là ai không, chắc bả biết..”

Cô Phượng cave nhanh nhẩu :

“ Chắc bả  biết phố Lãn Ông  bán thuốc Bắc ở Hànội. “

Gã Ky‎ Quèn lớn giọng :

“ Cụ Hải thượng Lãn Ông cũng có câu nói nổi tiếng :” Tôi lấy việc cứu sống mạng người làm nhiệm vụ của mình, không cầu lợi, kể công.”

Thằng Bảy xe ôm cười ha hả :

“ Cái anh Ký Quèn này rõ thật ngủ mơ. “Lương y như từ mẫu “ ngày nay chỉ biết kê đơn ăn chia với thằng bán thuốc thôi nha. Hypocrate với Hải Thượng Lãn Ông là thời cổ đại với phong kiến…nhà trường XHCN đâu có dậy ! Quên đi nha !”

Cả quán cười ầm ầm. Ông đại tá hưu mặt nhăn như bị.

Nguồn : blog Nhật Tuấn